Tại sao Tesla lại nhất quyết chỉ dựa vào công nghệ lái tự động bằng thị giác thay vì LiDAR?

Cuộc tranh luận về công nghệ lái xe tự hành giữa hệ thống thị giác thuần túy và LiDAR, bề ngoài là về hướng đi công nghệ, thực chất là vấn đề logic kinh doanh và chi phí.

tai-sao-tesla-lai-nhat-quyet-chi-dua-vao-cong-nghe-lai-tu-dong-bang-thi-giac-thay-vi-lidar

Hôm nay, chúng ta hãy cùng thảo luận một câu hỏi cốt lõi: Tại sao Tesla lại tập trung vào hệ thống thị giác thuần túy, trong khi Huawei lại đầu tư mạnh vào LiDAR?

Điều gì khiến LiDAR đắt đỏ đến vậy?

Chi phí của một thiết bị LiDAR bán dẫn thông thường đã giảm từ vài chục nghìn nhân dân tệ vài năm trước xuống còn vài nghìn nhân dân tệ vào năm 2026. LiDAR do Huawei tự phát triển có giá mua sỉ khoảng 1000USD (và hiện nay có thể còn thấp hơn).

Trong khi đó, một giải pháp thị giác thuần túy hoàn chỉnh ( thông thường sẽ bao gồm 8 camera  kết hợp với thuật toán trí tuệ nhân tạo (AI) và mạng neural để phân tích hình ảnh 2D, từ đó tái tạo không gian và nhận diện vật thể) có giá phần cứng dưới 300USD.

tai-sao-tesla-lai-nhat-quyet-chi-dua-vao-cong-nghe-lai-tu-dong-bang-thi-giac-thay-vi-lidar-1

Điều này có nghĩa là một chiếc xe trang bị LiDAR sẽ đắt hơn 600 – 900 USD chỉ riêng về phần cứng cảm biến so với hệ thống thị giác thuần túy.

Đối với Tesla, công ty bán 2 triệu xe mỗi năm, điều này tương đương với chi phí bổ sung từ 8 đến 12 tỷ RMB nếu sử dụng Lidar. Logic của Musk rất rõ ràng: nếu mắt người có thể lái xe, tại sao camera lại không thể? Số tiền tiết kiệm được có thể được dùng để giảm giá, đầu tư vào trạm sạc siêu tốc và thu lợi nhuận.

Tại sao Huawei sẵn sàng chi số tiền này?

Hệ thống ADS của Huawei được định vị là “mọi tình huống, mọi thời tiết, mọi tốc độ”. Người dùng mục tiêu của nó là chủ sở hữu xe hơi hạng sang, những người ít nhạy cảm với giá cả nhưng cực kỳ nhạy cảm với sự an toàn.

Giá trị cốt lõi của LiDAR: đo khoảng cách trực tiếp, không phụ thuộc vào ánh sáng. Nếu một chiếc lốp xe bất ngờ xuất hiện trên đường cao tốc vào ban đêm, thị giác thuần túy có thể bỏ sót nó, trong khi LiDAR sẽ tạo ra một đám mây điểm rõ ràng, trực tiếp kích hoạt phanh.

Khả năng bao phủ “các tình huống hiếm gặp” này là lý do tại sao Huawei dám tuyên bố “nó có thể được sử dụng mọi lúc mọi nơi trên mọi tình huống”.

Một vấn đề quan trọng khác nữa đó là tính dư thừa đồng nghĩa với khả năng chịu lỗi. Nếu camera quang học thuần túy bị che khuất bởi bùn hoặc bị chói bởi ánh sáng mạnh, hệ thống có thể bị lỗi ngay lập tức. Khả năng dự phòng ba lớp của LiDAR + radar sóng milimét + camera quang học có nghĩa là nếu bất kỳ một thành phần nào bị lỗi, hai thành phần còn lại vẫn có thể bù đắp.

Thực tế, LiDAR ngày càng hoàn thiện

Các hệ thống LiDAR đời đầu (16 kênh, 32 kênh) thực sự có đám mây điểm thưa thớt, khiến các vật thể ở xa chỉ xuất hiện dưới dạng một vài điểm, khó nhận dạng.

Tuy nhiên, đến năm 2026, các hệ thống LiDAR phổ biến đã có hơn 500 kênh, với M6 ​​sử dụng 896 dòng, giúp các đường viền đám mây điểm hình người có thể được phân biệt rõ ràng ở khoảng cách 100 mét.

LiDAR của Huawei, với độ phản xạ 10%, có phạm vi phát hiện 150 mét và sử dụng thuật toán hoàn thiện đám mây điểm AI để “lấp đầy” các đám mây điểm thưa thớt thành các vật cản dày đặc trong thời gian thực. Do đó, nhược điểm “thưa thớt điểm đoán” đang được công nghệ khắc phục nhanh chóng.

Triển vọng cuối cùng của hai hướng đi

Ngắn hạn (3-5 năm): LiDAR ô tô cao cấp với tính năng an toàn dự phòng bổ sung, hệ thống thị giác thuần túy cho ô tô tầm trung đến thấp để giảm chi phí.

Trung hạn (5-10 năm): Các thuật toán thị giác thuần túy tiếp tục phát triển, và các mô hình lớn từ đầu đến cuối có thể cho phép ước tính độ sâu hình ảnh đạt độ chính xác ở mức milimet. LiDAR sẽ trở nên phổ biến hơn khi chi phí giảm.

Dài hạn: Kết hợp là mục tiêu cuối cùng. Tesla đang đặt cược vào giới hạn trên của thuật toán, trong khi Huawei đang đặt cược vào giới hạn dưới của phần cứng. Ai đúng ai sai? Thị trường sẽ đưa ra câu trả lời trong tương lai.