Cuộc đời và sự nghiệp của Nhậm Chính Phi (Ren Zhengfei) – Huawei sẽ là ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho doanh nhân

Nhậm Chính Phi, người sáng lập kiêm CEO của Huawei, sinh năm 1944 tại vùng núi Anshun, tỉnh Quý Châu. Ông xuất thân từ một gia đình giáo viên nghèo ở nông thôn, là con cả trong gia đình có bảy anh chị em.

cuoc-doi-va-su-nghiep-cua-nham-chinh-phi-ren-zhengfei-huawei-se-la-ngon-lua-tiep-them-suc-manh-cho-doanh-nhan

Thời trung học, ông thường xuyên phải chịu đói, sống nhờ cám gạo – một ký ức đau buồn ám ảnh ông suốt đời.

Những khó khăn thời trẻ

Năm 1963, ông theo học tại Học viện Kiến trúc và Kỹ thuật Trùng Khánh (chuyên ngành HVAC). Sau khi Cách mạng Văn hóa nổ ra, cha ông bị chỉ trích và tố cáo, RNhậm Chính Phi đã bí mật bỏ nhà đi.

Trước khi đi, cha ông đã cởi đôi giày lông duy nhất của mình đưa cho ông và liên tục khuyên nhủ: “Kiến thức là sức mạnh. Nếu người khác không học, con phải học. Đừng chạy theo đám đông.”

Trở lại trường, ông cần mẫn học toán và triết học, tự học ba ngoại ngữ, đặt nền tảng cho chuyên môn kỹ thuật suốt đời.

Khủng hoảng tuổi trung niên

Sau khi tốt nghiệp, ông gia nhập quân đội với tư cách là một binh sĩ xây dựng, và được chọn làm đại diện quân đội tham dự Hội nghị Khoa học Quốc gia nhờ kỹ năng kỹ thuật xuất sắc.

Năm 1983, ông chuyển đến làm việc tại Căn cứ Dịch vụ Logistics Dầu khí Nam Hải, Thâm Quyến.

Năm 1987, ông bị sa thải vì một sai sót trong công việc, ly hôn với vợ và gánh trên vai khoản nợ khổng lồ. Ông sống cùng bố mẹ và các em trong một căn phòng nhỏ chỉ hơn 10 mét vuông ở Thâm Quyến. Để tiết kiệm tiền, mẹ ông chỉ dám mua cá và tôm sống cùng rau củ rẻ tiền cho bữa tối.

Một quyết định kinh doanh liều lĩnh

Trong hoàn cảnh khó khăn, RNhậm Chính Phi, khi đó 43 tuổi, đã thành lập Huawei với số vốn huy động được là 21.000 nhân dân tệ. Ông bắt đầu bằng việc phân phối các thiết bị chuyển mạch HAX của Hồng Kông, nhưng nhanh chóng phát hiện ra rằng các công nghệ cốt lõi bị kiểm soát bởi các công ty khác.

Năm 1992, ông đưa ra một quyết định táo bạo, đầu tư toàn bộ lợi nhuận từ việc phân phối vào nghiên cứu và phát triển thiết bị chuyển mạch C&C08.

Từ đó, Huawei bắt đầu chiến lược “từ nông thôn ra thành thị”, dựa vào công nghệ vượt trội và giá cả thấp hơn hai phần ba so với các đối thủ cạnh tranh để dần dần loại bỏ các ông lớn quốc tế khỏi thị trường Trung Quốc.

Triết lý quản lý: Ông thường nói, “Trong 28 năm, chúng tôi chỉ tập trung vào việc tấn công ‘pháo đài’ của lĩnh vực truyền thông.” Ông đã tạo ra một “kế hoạch tổ chức sói và chó rừng” độc đáo, nhấn mạnh sự kết hợp giữa tấn công tuyến đầu (sói) và quản lý hậu phương (chó rừng).

Để duy trì sức sống của tổ chức, ông đã thiết kế hệ thống cổ phần cho tất cả nhân viên và hệ thống CEO luân phiên, tự mình nắm giữ dưới 1% cổ phần, cho phép nhân viên được chia sẻ sự tăng trưởng của công ty.

Đồng thời, ông coi “lấy khách hàng làm trung tâm” là triết lý duy nhất của mình, định nghĩa các nhà quản lý là những người “phục vụ để tạo ra nhiều thành quả hơn.”

Khủng hoảng và khả năng phục hồi

Bước vào thế kỷ 21, con đường quốc tế hóa của Huawei đầy rẫy khó khăn. Năm 2003, RNhậm Chính Phi đã khéo léo đảo ngược tình thế bằng cách liên minh với Cisco để đối phó với vụ kiện sở hữu trí tuệ của họ.

Năm 2019, đối mặt với áp lực cực lớn từ chính phủ Mỹ và các lệnh trừng phạt “Danh sách thực thể”, cũng như việc con gái ông, Mạnh Vạn Châu, bị giam giữ tại Canada, RNhậm Chính Phi đã thể hiện khả năng chịu đựng và đứng dậy một cách khiến người ta không khỏi khâm phục.

Nhậm Chính Phi luôn giữ được sự minh mẫn, thẳng thắn thừa nhận rằng “các vi điều khiển đơn vẫn còn lạc hậu hơn Mỹ một thế hệ”, nhưng điểm yếu này có thể được bù đắp bằng toán học, tính toán nhóm và các phương pháp khác. Ông chưa bao giờ kích động chủ nghĩa dân tộc, thậm chí còn bày tỏ sự thông cảm đối với việc con cái ông thích Apple hơn Huawei. Theo ông, thành công của Huawei không liên quan đến tôn giáo hay xuất thân, đó chỉ đơn giản là “sự kết hợp trí tuệ của một nhóm người Trung Quốc và một số người nước ngoài”.

Nhiều người nghiên cứu về Huawei, tập trung vào các sản phẩm của hãng. Nhưng Nhậm Chính Phi luôn quan tâm hơn đến ba vấn đề. Thứ nhất, sự tồn tại. Kiếm tiền rất quan trọng, nhưng dòng tiền thậm chí còn quan trọng hơn. Chỉ bằng cách tồn tại, một công ty mới có cơ hội thứ hai.

Thứ hai, đầu tư dài hạn vào nghiên cứu và phát triển (R&D). R&D là chi phí trong ngắn hạn, nhưng là lợi thế cạnh tranh trong dài hạn. Sẵn sàng đầu tư ngày hôm nay sẽ mang lại cho bạn nhiều lựa chọn trong tương lai.

Thứ ba, làm những việc khó khăn nhưng đúng đắn. Nhiều người sẵn sàng kiếm tiền nhanh chóng, nhưng ít người sẵn sàng kiên trì trong dài hạn. Một “hàng rào phòng thủ” thực sự thường không được xây dựng chỉ sau một đêm, mà thông qua hàng thập kỷ tích lũy liên tục. Ba lời khuyên này không chỉ áp dụng cho các công ty mà còn cho cả người bình thường. Trong công việc, đầu tư và kinh doanh, kết quả thường không được quyết định bởi thắng thua ngắn hạn, mà bởi khả năng kiên trì. Hãy nhớ điều này: Những công ty thực sự vĩ đại không phải là những công ty chỉ thắng một lần, mà là những công ty tồn tại. – Tôi là mr Dương. – Tổng hợp